Preloader

Điều gì khiến một chủ spa thôi thức tới nửa đêm vì công việc?

Home  Điều gì khiến một chủ spa thôi thức tới nửa đêm vì công việc?

Điều gì khiến một chủ spa thôi thức tới nửa đêm vì công việc?

CHUYỆN NGƯỜI LÀM CHỦ

Điều gì khiến một chủ spa thôi thức tới nửa đêm vì công việc?

Câu chuyện của một chủ spa: từ những đêm mười một giờ vẫn ôm điện thoại, tới một buổi tối được nghỉ ngơi thật sự.

Mười một giờ đêm. Cơ sở spa đã đóng cửa từ lâu, nhưng chị Lan vẫn ngồi ở phòng khách nhà mình, điện thoại sáng màn hình. Một khách nhắn hỏi mai còn chỗ trống lúc mười giờ không. Một nhân viên báo bận, xin đổi ca. Một tin khác hỏi giá gói chăm sóc da mới. Chị trả lời từng cái một, rồi mở sổ ra dò lịch hẹn ngày mai, tính xem thiếu người ca nào. Xong xuôi thì đã gần nửa đêm. Nằm xuống rồi, đầu vẫn chạy: mai có quên gì không?

Chị Lan (tên nhân vật đã được thay đổi) là chủ hai cơ sở spa nhỏ. Nhìn từ ngoài, mọi thứ đều ổn: khách đều, nhân viên gắn bó, doanh thu tạm được. Nhưng có một thứ không ai thấy, đó là chị gần như không có buổi tối nào thật sự nghỉ. Mọi đầu mối của tiệm đều chạy qua chị: lịch hẹn chị nắm, khách quen chị nhớ mặt nhớ tên, ca kíp chị xếp, thu chi chị theo. Tiệm càng chạy tốt, chị càng bận, vì mọi thứ vận hành trơn tru được là nhờ chị luôn có mặt trong đầu mọi việc.

Nhìn từ ngoài, tiệm của chị Lan vẫn êm đềm. Áp lực nằm ở chỗ không ai thấy.
Nhìn từ ngoài, tiệm của chị Lan vẫn êm đềm. Áp lực nằm ở chỗ không ai thấy.

Điều khiến một người chủ như chị Lan mất ngủ, hóa ra không phải là khối lượng công việc. Việc thì ai làm chủ cũng nhiều. Thứ thật sự làm chị không buông được là một cảm giác: nếu mình không nhớ, sẽ không ai nhớ thay. Khi cả cái tiệm nằm trong trí nhớ của một người, người đó không bao giờ được phép quên. Và một cái đầu không được phép quên thì rất khó nghỉ ngơi, kể cả khi cơ thể đã lên giường.

Một buổi tối điển hình

Hãy nhìn một buổi tối điển hình của chị trước đây. Khách nhắn qua ba kênh khác nhau: gọi điện, Zalo, và tin nhắn trên trang của tiệm. Chị phải gom hết về một chỗ trong đầu để không sót ai. Lịch hẹn ghi trong một cuốn sổ, nhưng nhân viên muốn biết mai làm ca nào thì phải nhắn hỏi chị. Khách quen thích kỹ thuật viên nào, dị ứng thành phần gì, chị đều nhớ, nhưng chỉ mình chị nhớ. Đến cuối tháng, muốn biết tiệm thật sự lời bao nhiêu, chị lại ngồi cộng tay từ nhiều mẩu ghi chép rời rạc.

Mỗi việc trong số đó, tách riêng ra, đều nhỏ. Nhưng cộng lại, chúng tạo thành một sợi dây vô hình buộc chị vào tiệm suốt cả ngày lẫn đêm. Chị không nghỉ phép được, vì nghỉ một ngày là cả tiệm lúng túng. Chị không dám giao bớt, vì giao thì phải giải thích, mà giải thích có khi còn lâu hơn tự làm. Cứ thế, chị dần trở thành nút thắt của chính cái tiệm mình gây dựng.

Nhiều đêm, cơ thể đã lên giường nhưng đầu vẫn chạy theo cái tiệm.
Nhiều đêm, cơ thể đã lên giường nhưng đầu vẫn chạy theo cái tiệm.

Có một lần chị kể lại mà nhớ mãi. Hôm đó là sinh nhật con, cả nhà đi ăn, nhưng suốt bữa chị vẫn cầm điện thoại: một khách quen nhắn muốn đổi giờ, mà chỉ chị mới biết khung nào còn trống. Xử lý xong thì món đã nguội, và con hỏi một câu làm chị lặng đi: mẹ đang ăn với tụi con hay ăn với cái tiệm vậy. Không phải chị không thương con. Chỉ là khi đó chị chưa có cách nào để tiệm tự chạy mà không cần mình cầm tay từng việc một.

Không có phép màu nào cả

Ở đây cần nói thẳng một điều, để không ai hiểu lầm rằng có một phép màu. Một hệ thống quản lý không tự nhiên làm cho chị Lan rảnh ra. Những ngày đầu đưa mọi thứ lên hệ thống, thậm chí còn mất công hơn: phải nhập lịch, khai báo dịch vụ, tập cho nhân viên quen tay. Và hệ thống cũng không thay chị ra quyết định khó, không tự dỗ một khách đang giận. Nó không xóa bỏ chuyện làm chủ.

Cái nó làm được, và cũng là cái quan trọng nhất, là chuyển những thứ đang nằm trong đầu chị ra một nơi mà người khác cũng nhìn thấy được. Khi thông tin không còn chỉ sống trong trí nhớ của một người, người đó mới có quyền quên, tức là mới có quyền nghỉ.

Buổi tối bắt đầu khác

Sau khoảng một tháng, buổi tối của chị Lan bắt đầu khác. Khách đặt lịch qua một chỗ duy nhất, lịch tự hiện lên, nhân viên tự mở ra xem ca của mình mà không cần nhắn hỏi. Hồ sơ khách quen, sở thích, lần chăm sóc trước, được lưu lại để bất kỳ ai trong ca cũng phục vụ đúng ý, không phụ thuộc vào việc chị có mặt hay không. Cuối ngày, một bản tóm tắt doanh thu và lịch mai tự gửi về, chị đọc trong vài phút thay vì ngồi cộng tay.

Điều bất ngờ là thay đổi không chỉ đến với riêng chị. Một bạn nhân viên mới vào, ngay buổi làm đầu tiên đã phục vụ đúng ý một khách quen khó tính, chỉ vì hồ sơ khách đã có sẵn: thích kỹ thuật viên nhẹ tay, không dùng tinh dầu bạc hà. Trước đây, những thông tin đó chỉ nằm trong đầu chị Lan, và một người mới thường phải sai vài lần mới học được. Khi cái tiệm có một trí nhớ chung, việc phục vụ tốt không còn phụ thuộc vào chuyện ai ở lâu nhất hay ai có mặt hôm đó.

Khi lịch hẹn và thông tin nằm ở một chỗ chung, chị không phải giữ hết trong đầu.
Khi lịch hẹn và thông tin nằm ở một chỗ chung, chị không phải giữ hết trong đầu.
Hành trình của một chủ spa: từ ôm hết trong đầu tới một buổi tối được nghỉ.
Hành trình của một chủ spa: từ ôm hết trong đầu tới một buổi tối được nghỉ.

Điều chị kể lại nhiều nhất

Con số dễ thấy nhất không phải là doanh thu, mà là thời gian. Việc xử lý cuối ngày của chị giảm từ khoảng một tiếng xuống còn mươi phút (số liệu minh hoạ). Nhưng thứ chị kể lại nhiều nhất lại không đo được bằng phút. Chị nói, giản dị thôi: “Từ khi có hệ thống, tôi ngủ ngon hơn.” Không phải vì hết việc, mà vì chị biết rằng nếu mình lỡ quên, hệ thống vẫn nhớ, và sáng mai mọi người vẫn chạy tiếp được mà không cần chị thức canh cả đêm.

Thứ đáng giá nhất không phải doanh thu, mà là một buổi tối thật sự được nghỉ.
Thứ đáng giá nhất không phải doanh thu, mà là một buổi tối thật sự được nghỉ.

Tự do là được phép nghỉ

Câu chuyện của chị Lan không thật sự là chuyện về phần mềm. Nó là chuyện về một điều mà nhiều người làm chủ ngại thừa nhận: rằng ôm hết mọi thứ không hẳn là tận tụy, mà đôi khi là một cái bẫy. Người chủ vững vàng không phải người nhớ nhiều nhất, mà là người xây được một chỗ để cả tiệm cùng nhớ, để mình có thể bước ra ngoài mà mọi thứ vẫn đứng vững.

Ôm hết mọi thứ không hẳn là tận tụy, mà đôi khi là một cái bẫy.

Tự do của người làm chủ, nói cho cùng, không nằm ở chỗ có bao nhiêu cơ sở hay bao nhiêu nhân viên. Nó nằm ở một câu hỏi rất đơn giản: tối nay mình có được phép nghỉ không? Với chị Lan, câu trả lời đã đổi dần từ “không” thành “có”, và điều đó bắt đầu từ ngày chị thôi giữ cả tiệm ở trong đầu mình.

Nếu mỗi tối bạn vẫn đang mang cả tiệm về nhà trong đầu, có lẽ vấn đề không phải là bạn chưa đủ cố gắng, mà là bạn đang gánh những thứ đáng ra nên được đặt xuống một chỗ chung để cùng nhìn thấy.

Bạn muốn ngủ ngon hơn?

Bạn muốn ngủ ngon hơn? Nhắn cho Ngọc Tín, để cùng xem thử: cái gì trong tiệm bạn đang phải nằm trong đầu bạn, và cái gì có thể giao lại cho một hệ thống lo.

Nhắn tin cho Ngọc Tín

Ngọc Tín · Giải pháp điều hành doanh nghiệp nhẹ tênh
https://www.facebook.com/thietkewebapppro
Tag:

Let’s Work Together!
Just Drop Us a line - info@mat.com