Preloader

Chuyện gì thật sự xảy ra trong quán sau khi bạn rời đi lúc 10 giờ tối?

Home  Chuyện gì thật sự xảy ra trong quán sau khi bạn rời đi lúc 10 giờ tối?

Chuyện gì thật sự xảy ra trong quán sau khi bạn rời đi lúc 10 giờ tối?

VẬN HÀNH F&B

Chuyện gì thật sự xảy ra trong quán sau khi bạn rời đi lúc 10 giờ tối?

Đổi ca không báo, tăng ca không ghi, chấm công theo cảm tính. Những lỗ hổng nhỏ khi bạn không có mặt cộng lại thành bảng lương sai và những nhân viên giỏi lặng lẽ rời đi.

Mười giờ tối, chủ quán khóa xong két, dặn ca đêm vài câu rồi ra về. Cửa vẫn mở tới khuya, vẫn có khách, vẫn có người đứng quầy. Nhưng từ giây phút chiếc xe rời khỏi bãi, có một câu hỏi mà hầu như chủ quán nào cũng từng thoáng nghĩ rồi bỏ qua vì không có cách trả lời: từ giờ tới lúc đóng cửa, trong quán thật sự diễn ra chuyện gì?

Không ai làm chủ mà có mặt được suốt cả ngày lẫn đêm. Đến một quy mô nhất định, phần lớn thời gian vận hành của quán diễn ra khi chủ không ở đó: ca trưa lúc chủ đi gặp đối tác, ca tối muộn, ngày chủ nghỉ. Trong những khoảng đó, quán chạy bằng hai thứ: niềm tin vào nhân viên, và trí nhớ của người trực. Cả hai đều quý, nhưng cả hai đều không ghi lại được điều gì. Ai đến đúng giờ, ai tới trễ nửa tiếng, ai xin về sớm, ai đứng thay ca cho ai, tất cả trôi qua rồi tan đi, không để lại dấu vết nào ngoài lời kể.

Khi chủ vắng mặt, ai thật sự đứng quầy tối đó nhiều khi chỉ người trong ca biết.
Khi chủ vắng mặt, ai thật sự đứng quầy tối đó nhiều khi chỉ người trong ca biết.

Và đây mới là gốc của vấn đề. Chuyện đáng lo không phải là nhân viên xấu. Đa số nhân viên tử tế và làm việc đàng hoàng. Chuyện đáng lo là chủ quán đang vận hành trong một vùng tối: không phải vì có ai cố tình giấu giếm, mà vì đơn giản không có gì ghi lại được những việc xảy ra khi mình vắng mặt. Mọi sai lệch nhỏ, một ca đổi không báo, một giờ tăng ca không ai ghi, một lần chấm công theo cảm tính, đều vô hình. Chúng chỉ hiện ra một lần duy nhất mỗi tháng, đúng vào lúc muộn nhất và khó xử nhất: khi ngồi tính lương.

Ba lỗ hổng khi bạn không có mặt

Thứ nhất là chuyện đổi ca. Một bạn bận việc, nhờ bạn khác đứng thay, hai người tự thỏa thuận với nhau và không ai báo lại. Trên giấy tờ, người có tên trong ca là một người, nhưng người thật sự đứng quầy tối đó lại là người khác. Đến khi có sự cố, hay đơn giản là khi tính công, chủ quán mới ngớ ra không biết tối đó thật sự ai làm.

Thứ hai là tăng ca không được ghi. Quán đông bất ngờ, một nhân viên ở lại thêm một tiếng dọn dẹp. Không ai bấm giờ, không ai ghi lại. Người đó về nhà với cảm giác mình vừa làm thêm không công. Một lần thì bỏ qua, nhưng lặp lại nhiều lần, nó âm thầm bào mòn thiện chí của đúng những người tận tâm nhất.

Thứ ba là chấm công theo cảm tính. Khi không có gì ghi nhận chính xác, bảng công cuối tháng phần nhiều dựa vào trí nhớ và ước lượng. Người trực nhớ nhầm, chủ quán ghi sót, và thế là lương của vài người lệch đi. Lệch ít thì nhân viên ngại nói, ôm ấm ức. Lệch nhiều thì thành tranh cãi, mà không cuộc tranh cãi nào về lương lại kết thúc trong vui vẻ.

Ba lỗ hổng ca kíp âm thầm: đổi ca, tăng ca, chấm công, đều vô hình cho tới kỳ lương.
Ba lỗ hổng ca kíp âm thầm: đổi ca, tăng ca, chấm công, đều vô hình cho tới kỳ lương.

Điểm chung của cả ba lỗ hổng là chúng gây ra hai loại mất mát cùng lúc. Loại thấy được là tiền: trả dư cho một ca không có thật, hoặc chi phí phình ra mà không rõ vì đâu. Loại khó thấy hơn, và đắt hơn, là lòng người. Một nhân viên giỏi hiếm khi nghỉ việc chỉ vì lương thấp. Họ nghỉ vì thấy mình bị đối xử không công bằng: làm nhiều cũng như làm ít, tăng ca mà như không, trong khi người tới trễ vẫn nhận đủ. Cảm giác đó, một khi đã có, rất khó lấy lại.

Cuối tháng, bảng công dựa vào trí nhớ và giấy tờ là nơi sai sót dễ len vào nhất.
Cuối tháng, bảng công dựa vào trí nhớ và giấy tờ là nơi sai sót dễ len vào nhất.

Cái giá của sự mập mờ thường dồn lại vào một buổi tối cuối tháng. Chủ quán ngồi trước một xấp giấy chấm công, vài tin nhắn hỏi lại, và một cái đầu đã mệt, cố ghép cho ra ai làm bao nhiêu. Có những con số không tài nào khớp, và thường thì để cho nhanh, người chủ chọn cách trả theo hướng có lợi cho nhân viên để khỏi mất lòng. Sòng phẳng mà nói, đó là một khoản chi không ai kiểm soát, tháng nào cũng có, và không mấy ai gọi tên nó ra.

Không phải để rình, mà để công bằng

Đến đây cần nói thẳng một điều, vì nó dễ bị hiểu sai. Đưa chấm công và ca kíp lên một hệ thống không phải để rình rập hay tỏ ra nghi ngờ nhân viên. Nếu người chủ dùng nó với tinh thần soi mói, nó sẽ phản tác dụng, khiến người làm cảm thấy bị theo dõi. Mục đích thật sự thì ngược lại: làm cho mọi thứ minh bạch và công bằng cho tất cả. Khi giờ giấc được ghi nhận rõ ràng, người làm nhiều được công nhận đúng, người làm ít không thể núp sau sự mập mờ, và bản thân người chủ cũng không còn phải phán xử bằng cảm tính. Một hệ thống tốt không làm nhân viên sợ, nó làm người tử tế yên tâm.

Về cách vận hành, một hệ thống như vậy thường đơn giản hơn nhiều người nghĩ. Nhân viên tới ca thì chấm công ngay tại quán bằng điện thoại hoặc một thiết bị đặt sẵn, chỉ mất vài giây. Muốn đổi ca thì gửi yêu cầu, người quản lý duyệt, và lịch tự cập nhật để ai cũng thấy. Giờ tăng ca được tính đúng theo thực tế thay vì theo trí nhớ. Cuối kỳ, thay vì ngồi cộng tay, người chủ chỉ mở ra xem một bảng đã được tổng hợp sẵn. Công nghệ ở đây không làm thay việc quản lý con người, nó chỉ lo phần ghi chép để phần con người được nhẹ đi.

Chấm công ngay tại quán chỉ mất vài giây, và mọi giờ giấc được ghi lại chính xác.
Chấm công ngay tại quán chỉ mất vài giây, và mọi giờ giấc được ghi lại chính xác.

Một hệ thống tốt không làm nhân viên sợ, nó làm người tử tế yên tâm.

Điều nhân viên thật sự cần

Hãy hình dung một quán trước và sau khi thay đổi (mô tả minh hoạ). Trước đây, cứ tới kỳ lương là chủ quán mất gần trọn một ngày để dò lại từng ca, gọi hỏi vài người, và gần như tháng nào cũng có một hai trường hợp lệch phải thương lượng. Sau khi nhân viên chấm công ngay tại quán và mọi ca đổi đều phải được duyệt trên hệ thống, bảng công cuối tháng gần như tự có sẵn. Ai tăng ca, hệ thống ghi lại; ai đổi ca, có dấu vết rõ ràng. Điều thay đổi lớn nhất không nằm ở con số lương, mà ở chỗ những cuộc tranh cãi cuối tháng gần như biến mất, và không khí trong quán nhẹ đi.

Nhìn cho kỹ, thứ nhân viên cần không phải là được tin một cách mơ hồ, mà là được ghi nhận một cách rõ ràng. Và thứ người chủ cần cũng không phải là kiểm soát chặt hơn, mà là nhìn thấy đúng những gì đang diễn ra để đối xử công bằng. Một hệ thống ca kíp minh bạch phục vụ cả hai điều đó cùng lúc. Nó không thay thế sự tin tưởng giữa người với người, nó chỉ gỡ cho sự tin tưởng đó khỏi phải gánh những việc mà một cuốn sổ và trí nhớ không kham nổi.

Khi ca kíp minh bạch, chủ quán yên tâm rời đi mà vẫn nắm được mọi thứ.
Khi ca kíp minh bạch, chủ quán yên tâm rời đi mà vẫn nắm được mọi thứ.

Câu hỏi ở đầu bài, chuyện gì thật sự xảy ra trong quán sau khi bạn rời đi, thật ra không cần một câu trả lời đầy nghi ngờ. Nó chỉ cần một cách để mọi việc tự được ghi lại rõ ràng, để bạn yên tâm rời đi và người ở lại được ghi nhận xứng đáng.

Bạn quản lý ca kíp bằng cách nào?

Còn bạn, bạn đang quản lý ca kíp cho quán mình bằng cách nào? Để lại một bình luận chia sẻ cách của bạn, biết đâu lại giúp được một người chủ khác đang loay hoay.

Nhắn tin cho Ngọc Tín

Ngọc Tín · Giải pháp điều hành doanh nghiệp nhẹ tênh
https://www.facebook.com/thietkewebapppro
Tag:

Let’s Work Together!
Just Drop Us a line - info@mat.com